Ngồi gần 30 phút để vẽ hình ảnh anh David Tèo, đây là Page của mình viết từ mùa dịch Cafe tối cùng David Tèo, chuẩn bị mình tái bản lại cuốn sách marketing for non marketer. Mời bạn đọc bài dưới đây để biết David Teo là ai
Tuần báo “Quận 9 buổi sáng” phỏng vấn David Cafe tối cùng David Tèo
PV – Chào anh David, sao cái tên anh nghe nó không sang gì cả, nửa nạc nửa mỡ, nửa Tây nửa ta?
David – Ai nói không sang, David là một tên của một anh hùng trong truyền thuyết David và Goliath*. David tuy nhỏ nhưng có trí thông minh chiến thắng được gã khổng lồ Goliath. Cũng giống như các doanh nghiệp nhỏ tại Việt Nam mà David có dịp nói chuyện, họ là những chàng tí hon trong thị trường, họ phải có võ thì mới có thể chiến thắng được các đối thủ lớn. Còn Tèo là tên ở nhà, phải viết có dấu vì nếu viết David Teo thì không được, hehe…
PV – Thế tên thật anh là gì?
David – David có thằng bạn tên Thái và nó thù cái tên đó dù Thái có nghĩa là thông thái, thái bình, thư thái… Mà bạn biết đó, quê mình mà đứa nào tên Thái thì kiểu gì nó cũng sẽ có kèm biệt danh. Không chỉ Thái, ví dụ như lớp David thì có thằng tên Đức, thế là nó được mọi người gọi là “Đức cống”, thằng tên Hải thì biệt danh “Hải giống”, thằng tên Thu thì cứ bị gọi “Thu đạm”, con nhỏ tên Hương thì bị ghẹo “Hương bà đèo”… David không muốn nói thật tên mình là vậy, bạn tự biết rồi mà.
David thỉnh thoảng mở Youtube lên coi, thấy có anh kia làm diễn giả tên Dũng mà ảnh đổi thành Phờ răng xít Dũng, rồi anh diễn giả nọ tên mẹ đặt là Dương thì ảnh đặt lại là “diễn giả” Anthony Dương. Hoặc như mấy em gái kết nghĩa của David mê mấy anh ca sĩ có cái tên nghe “tây ta lẫn lộn” kiểu như Noo Phước Thạnh, Tùng Son ATM, Mr Dam. Sau này David đọc và thần tượng ông anh hai Tony Buổi Sáng, nên David quyết định đổi tên. Cái tên David xuất phát từ đó. Mấy bạn đọc Đá Vịt nha, đọc vậy cho nó giống tiếng Anh, phải có nhấn nhá.
PV – Nghe nói anh là người mê gái, vì anh hay nhắc đến các em trong sách của mình?
David – Bởi David dễ thương nên mấy em yêu, ai yêu David mà David không đáp lại thì thấy có lỗi. Cũng bởi thiện lành nên mới thành ra thế. Mà cuộc sống David phải có gì để mê chứ, không biết hút thuốc, không biết nhậu, cờ bạc cũng không nên đành dốc hết tâm mình cho nghệ thuật. David yêu nghệ thuật và nghệ thuật chính là cái đẹp. Người mê gái vì vậy cũng được xem là biểu hiện của người yêu nghệ thuật.
PV – Nghe giang hồ đồn thì anh David cũng là diễn giả?
David – Không phải, David chỉ là thầy giáo nghèo. Mà biết đâu mai mốt cuốn sách này nổi tiếng, David sẽ đi học trường Sân khấu Điện ảnh để ra giang hồ làm diễn giả cũng nên.
PV – Không hiểu anh nói gì, sao lại học trường Sân khấu?
David – Có từ “diễn” trong “Diễn giả”, nhưng nó mang nghĩa diễn thuyết, truyền đạt thông điệp, ý nghĩa đến người nghe chứ không phải để có thể nói như thật những chuyện mình không biết. Thời bấy giờ diễn giả nhiều quá, David cần phải học trường sân khấu để phân biệt được đâu là diễn giả, đâu diễn thật để mà tin.
PV – Ồ, thế à! Thế có ai chê sách anh viết dở không?
David – Làm gì có, sách này chỉ có hay. Bạn nào đọc mà thấy dở thì chỉ bởi mối quan hệ của người đọc với anh David không tốt. Nếu không ưa David thì thấy sách tệ. Hoặc do họ nghiêm túc quá đáng, đời sống thiệt tẻ nhạt khi thiếu những câu đùa. Chỉ cần phân biệt được cái nào giỡn, cái nào là thật thì cuộc sống này hài hước hơn nhiều.
PV- Câu hỏi cuối, vì sao anh viết cuốn này
David – Mình muốn nói một chuyện về lĩnh vực mình đang làm một cách dễ hiểu. Với lại mấy em gái bảo anh viết cho em đọc, nội dung gì cũng được. Thế là mình viết thôi.
PV – Cảm ơn anh David, mai mốt xuất bản David có nhớ tặng cho em một cuốn nha.
David – Đâu được em, đời này không có cái gì cho không miễn phí. Người ta nói, thật là dại nếu sách mà đem đi tặng hay cho mượn, chả ai đọc bao giờ đâu. Phải bỏ tiền ra mua thì mới thấy giá trị. Tính riêng chuyện David đem sách mình đi bán đã là một quyết định khó khăn, bởi David không bán sách, David chỉ bán thân. Bạn mà được tặng cuốn này bạn đang nợ David đó, nợ tiền thì dễ trả nhưng nợ ân tình thì khó à nghen.
Có ai muốn đọc hai cuốn này không?


